Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

Rượu men lá của anh Vừ A Chu

 Không biết từ lúc nào rượu men lá trở thành đặc sản dưới xuôi? Giờ đi đâu cũng men lá, men lá...

Men lá ở đâu mà nhiều thế!
Lại nhớ cách đây chừng 20 năm, lên Lào Cai công tác, máu nghề hỏi xe ôm, rượu San Lùng làm ở đâu, thế là ngồi sau con Minsk ngược lên bản.


Lên đấy bà con bảo ở đây có San Lùng Thượng và San Lùng Hạ... Bản nào cũng nấu rượu... nhưng nhờ nhà báo ra ngoài tỉnh nói hộ 1 câu, cả 2 bản mỗi ngày nấu được chừng 50 lít, thế thì lấy đâu ra mà cả Lào Cai chỗ nào cũng San Lùng, San Lùng?
Giờ dưới xuôi chỗ nào cũng men lá men lá.
Vừ A Chu (ảnh), người Mông, cùng tuổi với mình, Chu gọi tôi là sếp, tôi coi Chu như người anh. Chu từ vùng cao Long Hẹ (Thuận Châu) hạ sơn xuống Sơn La đã lâu nhưng trong con người anh cái khí chất Mông bộc trực, chân thật còn rõ lắm! Sống ở cái nơi mà quanh nhà Chu phải giăng đầy camera cảnh giới nên cái gì cần khéo Chu vẫn biết nói khéo, nhưng anh nói khéo để mọi người vẫn biết rằng "đấy là khéo", còn cái thật "Chu chẳng nói đâu".
Với tôi Chu chưa bao giờ phải khéo... Chu nói giờ ở trong Long Hẹ, Co Mạ (quê Chu) tìm được đủ lá làm men cũng khó. Mười mấy loại lá làm men giờ phần lớn không đủ. Chu nói điều này khi đưa cho tôi can rượu uống tết.
Ai chứ Chu nói tôi tin! Men lá của ai chứ của Chu tôi tin! Với tôi Chu chưa bao giờ phải khéo nhưng tôi phải... nhắc khéo Chu (Chu Vu) là tết đến nơi rồi đấy! Phần tôi can rượu men lá 🤣

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

Mạo danh đặc sản Tây Bắc

Thấy có nơi bán trâu, bò gác bếp mạo danh đặc sản Tây Bắc nên nhờ mấy chị em vào tận bản Lầu -Sơn La - tìm hiểu.

Lúc nào bài đăng mình sẽ đưa lên đây nhưng anh em nhớ cho 10 kí trâu tươi mới được 3.5-4 kí thịt khô, mà 1kg thịt trâu bò hiện tại bao nhiêu anh em tính hộ cái! Vì thế giá rẻ quá thì người ta lỗ à?
Mình rượu không biết uống nhưng ăn vặt thì ...thôi rồi. Bò khô, trâu khô và cái gọi là nai khô..v.v và v.v. từ bắc chí nam chén hết rồi. Chả dám chê chỗ nào nhưng trâu, bò khô Tây Bắc, cụ thể Sơn La, để lại ấn tượng nhất!
Không nói phét, đã nếm qua trâu khô Tây Bắc thì những cái còn lại... mặc định bị delete (xóa sạch) trong bộ nhớ! Kiểu như cả đời ngủ với cô hàng cá bỗng một ngày kia lâm sàng với cô hàng hương xinh đẹp😋! Hơi phũ phàng nhưng thật!

Trước hết, phải nói về truyền thống, từ xa xưa phương thức chế biến của người Thái chỉ có sôi (hấp) và nướng là chủ đạo! Cho nên kinh nghiệm nướng trên bếp củi của họ là đỉnh của đỉnh, tiếng Tây gọi là TOP OF THE TOP. Miễn bàn!
Kính thưa những cái miệng sành ăn! Thịt sấy khô bằng điện khác hoàn toàn với thịt sấy bằng củi. Người Thái phải tìm các cây củi chắc, nhiều than ở trên rừng (như mạy tạy, mạy hái) về sấy ròng rã trong 24 tiếng liên tục mới được một mẻ. Các anh các chụy có đồng ý cái gì làm lâu mà chả ...hấp dẫn không 🤣 !
Khi xắt miếng thịt đem nướng người Thái tính rất kỹ để lúc ăn chỉ cần tước theo từng thớ thịt, chớ dùng dao kéo hay bất cứ dụng cụ tân kỳ nào. Hai tay, ngón trỏ và ngón cái, nhẹ nhàng tước nhỏ từng sợi thịt, chấm với chẩm chéo hoặc tương ớt rồi thong thả bỏ vào miệng, nhai, nhai, nhai ... rồi lắng nghe cái vị ngọt của thịt, vị cay của mắc khén nó ngấm từ đầu lưỡi tới chân răng. Ẩm thực như thế người dân tộc tụi em gọi bằng bốn âm tiết: tinh tế và sang trọng 😋!
Miếng thịt ngon nhìn sáng màu, hơi hồng đỏ, khi tước đúng thớ không bị đứt nửa chừng. Người Thái cũng sử dụng những gia vị đặc trưng của núi rừng Tây Bắc để ướp nhưng độc đáo ở chỗ nó không lấn át vị ngọt, vị thơm của thịt. Nó tựa như cô gái đẹp chỉ cần thoảng qua chút phấn son cho thêm phần quyến rũ chứ quyết không thèm dùng để che lấp nhược điểm hay khiếm khuyết của mình.
Thôi! Để báo ra các bác đọc thêm. Chỉ khuyên các bác cứ đúng địa chỉ tin cậy mà mua. Mua được tại lò càng tốt! Trên này người dân tộc chúng em trước khi ăn thường vùi vào bếp. Dưới phố phường các bác nhớ để ngăn đá nhé! Vì không có chất bảo quản nên phải dùng ngay! Khi lên mâm, lúc ra rượu, các bác chịu khó nhổm đít dậy, đặt nó vào lò vi sóng , úp cái bát lên, sau vài chục giây là có món bò khô đưa cay thơm lừng, ngon không thua kém gì cách bà con dân tộc vùi than đâu.
Ảnh: Chị này ở VOV Tây Bắc đấy! Chị Lường Thị Huyền, một cơ sở sản xuất các sản phẩm thịt khô có tiếng ở Sơn La (0985 809 399)

Chơi hoa hay khoe hoa?

Xưa, thời bao cấp khó khăn, có chục bát sứ Hải Dương chẳng dám ăn, đem bày vào ngăn kính trong tủ, phía dưới bàn thờ, trước mặt là chỗ tiếp khách. Giỏi lắm thì được đem ra dùng một lần vào dịp tết, cũng chỉ để đơm cơm cúng tổ tiên chứ chả ai dám ăn. Cốc chén ly tách đèm đẹp cũng lên đời hưởng số phận kiêu sa như thế.

Trong lúc chủ nhà pha chè, khách chỉ cần dừng mắt ở buồng kính là gia chủ biết ý, chớp lấy cơ hội say sưa nói về nguồn gốc xuất xứ và sự quý giá của các món đồ. Khách gật gù hưởng ứng, hoặc mặn hơn chút là trầm trồ xuýt xoa thì chủ nhà mừng và hãnh diện phải biết! Nán ngồi thêm thể nào cũng nài mời cơm thết rượu bằng được cho mà xem🤪! Thật! Thề!
Chuyện xưa kể lại giờ buồn cười nhưng vẫn còn dung dị đáng yêu, thậm chí thấy nhơ nhớ. Thời nay thì đẳng cấp sang chảnh không phải là chục bát sứ Hải Dương hay Giang Tây trong tủ mà là những món đồ có giá trị cao hơn. Ví dụ một cành đào rừng có hoa dày, cánh to... được gia chủ cầu kỳ mua về từ tận Sìn Hồ - Lai Châu.
Đã chơi phải chơi lớn. Đã lên tận Sìn Hồ xá gì không bứng về một gốc thật to, già câng, mốc thếch để bạn bè lác mắt một phen!
Thế là một cây đào không nhỏ được đặt trong cái phòng khách không to ở thành phố. Chủ nhà muốn khách khứa tận hưởng và chiêm ngưỡng cho hết, cho thấu cái vẻ đẹp của đào rừng nên đặt sát bàn uống nước sao cho từng nụ, từng cánh phải sỗ sàng hiện diện trước mắt để khách phải tâm phục khẩu phục vẻ đẹp phóng khoáng hoang sơ của đại ngàn cùng sự kỳ công của gia chủ.
Những tay đào sấn sổ vươn ra choáng hết không gian vốn hẹp của nhà đô thị. Khách đến chơi phải luồn lách tránh va quệt vào cây đào quý. Lúc nước nôi chuyện trò phải hạn chế cử động để hoa không quệt vào tai, cành không đâm vào mặt nên ngồi cứ ngay đơ. Trong khi đó gia chủ không ngớt kể lể về chiến tích hạ sơn cây đào rừng tận nơi núi cao rừng thẳm như muốn khẳng định giá trị không gì sánh nổi và cũng để bênh vực cho sự hiện diện có phần lấn át, khoa trương của nó.


Trong bối cảnh như thế khách không còn dám thở mạnh, sợ ngộ nhỡ làm rớt một cánh đào thì khác gì gây trọng tội😢. Con cháu vui đùa chạy nhảy lại phải giật mình ngó trông chừng. Nụ cười treo sẵn trên miệng để lấy may ngày xuân liền bị tịch thu, ngay và luôn, thay vào đó là một cái lườm để chúng tránh xa cây quý. Không khí trở nên khiên cưỡng, ngột ngạt, căng thẳng bên cạnh những nụ cười và sự ồn ào màu mè son phấn.
Cây đào đẹp thật, quý thật nhưng khách không có tâm trạng thưởng thức bởi gia chủ bắt nó can thiệp quá sâu vào không gian và sự tự do của mỗi người. Nó bị gia chủ trao cho trách nhiệm thôn tính sự thư thái, khống chế và đè nghiến từng người ra để buộc phải công nhận sự hiện diện kệch cỡm và hợm hĩnh của mình.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2025

THÔI CỨ ĐỂ ĐẤY!


Vào một ngày rỗi việc và hăng hái, tôi ngắm căn nhà khắp lượt rồi đưa ra một quyết định hiếm hoi và hệ trọng. Tổng vệ sinh. Tết nhất đến nơi rồi!
Để mở đầu chiến dịch tôi chọn phòng của bà (mẹ tôi) làm đột phá khẩu. Căn phòng của bà là lãnh địa riêng, một đại sứ quán mà nước sở tại muốn vào cần phải xin phép. Ấy là tôi cứ nghĩ như vậy với mong muốn duy trì một hành lang tự do đủ lớn cho bà. Người già cần một không gian độc lập nhất định.
Để vào lãnh địa riêng tiến hành “cuộc cách mạng long trời lở đất” mà không xin phép hay vướng các thủ tục rườm rà, tôi rình lúc bà đi vắng, để khi bà về mọi sự đã rồi.
Dẫu ý thức được người già cần tự do, một kiểu tự do rất người già, nhưng tôi cũng không khỏi bất ngờ với không gian sống của bà.
Việc sắp xếp đồ vật của bà hoàn toàn không để trang trí mà đề cao tuyệt đối sự thuận tiện. Ví dụ đèn pin, dầu gió, nước uống, áo ấm, thuốc men... phải để ngay đầu giường, cạnh gối. Rất có thể cả...bô vệ sinh dưới gầm giường. Sự phòng thủ với bệnh tật và cái chết luôn rình rập khiến người già và bà tôi xây dựng cho mình một khái niệm riêng về sạch và gọn, chắc chả ai giống ai.
Người già, trong đó có bà, không sản xuất ra của cải vật chất cho xã hội nữa nhưng “tư liệu sản xuất” lại hơi bị nhiều.

Trên tay cầm khoá cửa đeo một mớ dây chun. Dường như tất cả dây chun của những bao gói đem về nhà có thể tìm thấy ở đây. Nhiều chiếc đã lão hoá chảy thành keo. Lật gối lên, dưới chiếu là tệp túi ni lông. Hầu như tất cả bao ni lông đựng đồ khô đem về nhà, thậm chí bà nhặt nhạnh đâu đó, đều được vuốt phẳng, cất ở đây.
Với người già túi nilong là của hiếm. Chả thế xưa các cụ dành cho một đặc ân: Tiền thân của ví-bóp Bao đựng những đồng tiền quý giá, giắt chặt dưới lưng quần. Tệp nilong cũ khiến gối kê đầu vồng lên một chút. Nó làm tôi nhớ tới tệp quần áo của bố, cũng gập vuốt phẳng phiu rồi để ở đây cho có nếp, thời chưa có bàn là.
Chai lọ cũng thuộc nhóm đồ vật bà đầu cơ tích trữ. Đủ cả, chai nước mắm, chai rượu, chai thuốc; nhiều nhất là chai nước tinh khiết, chai dầu ăn. Thời bao cấp chắc người ta bắt bà mất vì đầu cơ tích trữ là tội nặng cho dù nó chính là sản phẩm, là hệ luỵ tất yếu của thời này. Tất cả chai lọ hộp mà bà hình dung có thể sử dụng vào một dịp nào đó, vào một việc gì đó, bà đều súc rửa sạch sẽ, buộc thành bó.
Tôi tần ngần đứng nhìn đống của nả quý giá của bà và hình dung bà sẽ tiếc như thế nào lúc trở về không còn thấy chúng.
Người già còn rất ít quyền lực. Quyền lợi cũng chẳng có gì, chính xác hơn còn một chút, nằm trong hai chữ TỰ DO. Đụng tới quyền lợi của người trẻ hay người già đều phải thận trọng huống hồ người già lại thuộc nhóm dễ tổn thương. Dễ tổn thương vì gây tổn thương cho người già dễ lắm!
Thôi cứ để đấy! Tốt nhất không nên động vào. Cuộc cách mạng dọn dẹp mà lúc đầu tưởng long trời lở đất của tôi không thành công cũng chẳng chết ai. Cứ để đấy!
Đống đồng nát gồm chai lọ, dây thun, túi ni lông... bà tích trữ là hiện thân của quá khứ một thời khốn khó. Nó là quá khứ của bà, mà người già thường sống bằng hoài niệm, cất đi quá khứ của họ chả khác gì giật phăng món đồ chơi yêu thích trong tay một đứa trẻ. Đứa trẻ khóc oà, còn người già nuốt nước mắt vào trong.
Thăng trầm của thời cuộc, của loạn li giặc giã khiến cho chắt chiu, phòng thủ, lo xa... trở thành tính nết, thành thói quen khó bỏ của bà. Và chính sự chắt chiu gom góp ấy đã nuôi tôi lớn khôn đến hôm nay.
Bước ra khỏi phòng, tôi quăng chổi nghĩ, chả cứ bà, người dân Việt đã bao giờ hết nơm nớp lo toan, đã bao giờ thôi chắt chiu dành dụm?

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2025

Cái chân thứ 3 của chị Kim Tiến

Nhiều người bình phẩm "cái chân thứ 3" của chị Kim Tiến bộ trưởng. Diễn đạt thì ai chả có lúc thế này thế kia! Chị ấy nói mọi người vẫn hiểu mà lại được cười sảng khoái, lại vừa tỉnh ngủ thì tốt chứ sao?



Mình là thằng diễn đạt kém, nói năng kém, hành vi đôi lúc rất ngớ ngẩn. Dạo này lên Sơn La cứ uống rượu xong, là cảm ơn, là bắt tay, riết thành quen. Qua có đôi vợ chồng trẻ dừng lại hỏi đường. Hỏi xong cô vợ cảm ơn, nghe "cảm ơn" tự nhiên mình thò tay ra bắt. Cô ta để cái tay lặng thinh không hưởng ứng nên mình còn với với khều khều nữa chứ! Ngượng không biết chui đi đâu😡!

Tây Bắc giờ hoa quả có nhiều giống mới! Hôm trước vào bản phỏng vấn một chị người dân tộc, hỏi chị ơi chị kể tên những cây con có múi của nhà...

Chị í cúi mặt bẽn lẽn, nói cây có múi thì mình kể được, còn con có múi thì phóng viên phải tự tìm hiểu thôi...ôi...iiii

Sơn La 30/10/2018

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2025

QÙA HỘI NGHỊ


nước mình hội thảo, hội nghị, tọa đàm... đều có ăn nhẹ lúc giải lao và đôi khi có tí qùa cho đại biểu mang về. Mình gọi chung là quà hội nghị.

Có bận đi cùng bác Nguyễn Thiện Nhân đến Hưng Yên làm việc, đúng vụ nhãn. Đất nhãn đã chọn những quả ngon nhất đẹp nhất to nhất để mời tư lệnh ngành GD. Nhãn quý nên mọng nước! Bác Nhân bấu vỏ phát nước phọt tung tóe. Quà quý nhưng bác chỉ dám chén có mỗi quả!
Một lần đi dự hội thảo thấy bầy trên bàn toàn những hồng đỏ chót, trông đẹp và ngon "kinh khủng" nhưng chẳng đại biểu nào dám đụng tay. Ai cũng nhìn rồi suýt soa khen...đẹp vì ăn quả này thì cứ xác định mang theo khăn mặt.
Mình nghiệm thấy tất cả những thứ quả gì phải nhằn nhè hạt thì không nên làm quà hội nghị, ví dụ như quả na, kể cả dưa hấu.
Nhìn đại biểu tay cầm quả na, tay cầm nắm hạt, miệng bận rộn với thao tác nhằn - nhè, mắt thì đảo ra xung quanh để chỉ thị cho cái đầu gật gật mỗi khi nhòm thấy đồng nghiệp... ôi chao sao mà chán! Gặp được tri kỷ là đổ luôn nắm hạt xuống bàn để đưa tay ra bắt.
Có đại biểu nữ áo dài thướt tha cầm miếng dưa hấu lên ngắm nghía rồi ra vẻ tỉa tót gảy gót rút cái tăm trong miệng ra khêu khêu cho hạt dưa bắn ra ai dè trên cái tăm của "thím" còn lỡ vướng nguyên miếng hành xanh lét (sản phẩm lưu cữu của bữa sáng). "Thím" đảo mặt nhìn rất nhanh xem đã bị phát hiện hay chưa rồi vội vàng vẩy vẩy cái tăm hòng phi tang cọng hành bướng bỉnh nhưng nó bất khuất, chẳng chịu tung ra.
BTC hay kêu gọi doanh nghiệp hỗ trợ khoản quà hội nghị. Không đến mức cho đại biểu ăn bánh đa Kế, bim bim hay kẹo dừa Bến Tre nhưng bú sữa thì khá phổ biến. Nhìn các đại biểu com lê ca - la - vat vô cùng đáng kính và trang trọng nhưng lại cầm hộp sữa lên, cắm cái ống hút vào, hút chùn chụt; hay cầm cái thìa nhựa bé tí xíu gẩy gẩy sữa chua vào miệng ..., thấy sao ấy, kỳ lắm!
Hội nghị ở ta đúng theo phong cách "được ăn được nói được gói mang về". Gói mang về phổ biến là "phong bì". Có bận mình để ý thấy một vị khách vừa hé mở tập tài liệu để sẵn trên bàn thì chợt đóng ập lại rồi rụt tay chỉnh lại kính, chỉnh lại tư thế ngồi cho thật nghiêm ngắn và hướng lên bàn chủ tọa, mặt căng thẳng. Từ đó đến hết giờ không thấy anh í mở tài liệu ra xem. Sau mới biết trong tập tài liệu có cái "phong bì". Mình đoán, anh ấy là người có tâm, giống mình 😛
Quà hội nghị có thể là hàng tự túc tự cấp, doanh nghiệp dệt may thì khách được cái áo, doanh nghiệp trà thì được gói trà... Cũng có khi quà hội nghị là sản phẩm của doanh nghiệp tài trợ. Hơn hai năm thường trú trong Đồng bằng Sông Cửu Long mình hay đi dự hội thảo đầu bờ của bà con nông dân, quà hội nghị tuyền là...phân; hôm nào may mắn thì được chai thuốc trừ sâu! Nhẹ nhàng, đỡ phải khệ nệ vác phân về :V .

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2025

ANH NGUYỄN HUẤN ĐÃ MẤT


Tôi là thế hệ đàn em anh Nguyễn Huấn. Anh Huấn cùng lứa với sếp Chunhac Nguyen của tôi nên đôi khi được ngồi hóng chuyện các anh.

Dù cuối đời bệnh tật ốm đau này khác nhưng không thể phủ nhận anh Huấn là người yêu nghề diễn, đặc biệt là sân khấu truyền thanh.
Nếu như hầu hết các nhóm kịch phát thanh khi thu vở đều đứng thì ở VN thường ngồi. Diễn ngồi nhưng phải diễn để nghe trên radio như là đứng, là đang hoạt động, tức là độ hóa thân vào nhân vật, sống trong bối cảnh của kịch phải rất cao thì mới thành công.
Cỡ khoảng đầu những năm 2000 anh cùng ekip diễn một vở có nội dung trào lộng bọn nịnh thối lãnh đạo. Tôi không nhớ tên vở, nhưng đấy là một chương trình sân khấu truyền thanh xuất sắc mà tôi được nghe, hay cả diễn xuất lẫn kịch bản. Anh Huấn đóng nhân vật chính phản diện trong e-kíp diễn xuất ấy.
Anh Huấn vào vai xu nịnh rất hợp, rất hay nhưng chỉ trong studio thôi, còn ngoài đời hình như anh không làm được? Hay nói đúng hơn anh nịnh trong kịch như đời còn nịnh ngoài đời lại như...kịch.
Ngồi ở quán lòng lợn ngõ Vọng Đức mặt anh đỏ gay, nheo mắt, ngửa mặt, chả biết nhìn Nhật Minh hay nhìn tôi, cười, nói Phong ơi đéo được, anh phải “xà lách”, phải “xà lách”; vừa nói tay anh vừa uốn lượn như con rắn trườn trước mặt. Đấy là thời điểm mà cơ hội của chút chức mọn đang hé mở phía trước.
Tôi trọng anh say nghề và quý anh nói thật. Thích làm trưởng ban anh bảo tao thích, không vờ vĩnh ra vẻ mệt mỏi với hư danh như bao kẻ khác.
Nhưng đấy là hô quyết tâm “xà lách” ở quán lòng gầm cầu thang chứ phủi đít đứng dậy về tới cơ quan chắc là… xịt?
Hôm nay, nếu không giãn cách, chắc em, Nhật Minh, anh Chu Nhạc, anh Xuân Bách sẽ lôi nhau ra quán lòng Vọng Đức, ở đó thể nào em cũng … gặp được anh!
Ảnh anh Chu Nhạc và anh Huấn (người đang cười)